Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2020

'Đất rộng như vậy, bán đi để mà ăn'

Sau bài viết , độc giả cho rằng: Nền kinh tế của Việt Nam đang phát triển mạnh mẽ chứng tỏ rằng mọi người dân đang dần hài lòng các yếu-tố-hệ-quả cũng như yếu-tố-hệ-luỵ cấp thiết cho sự phát triển đó: sự bất bình đẳng về kết quả, sự phân chia tầng lớp kinh tế đi kèm và sự bất bình đẳng dịp.

Việc nhòm những nguyên tố này là cơ hội hay nguy cơ thủ túc ý kiến đương đại hay truyền thống của mỗi người. Tôi động viên nhân tố con người đương đại chấp nhận phát triển nhân tố tư duy cá nhân chủ nghĩa để phát triển tầng lớp trong sự bất đồng đẳng thời cơ.

độc giả đưa thêm chia sẻ:

Vẫn còn rất nhiều người không phân biệt nổi sự khác nhau giữa công bằng và cào bằng. Nhiều người nghĩ công bằng phải là cào bằng: người siêng năng, thông minh, hơn người cũng phải như người say sưa ăn nhậu sớm khuya. Người làm ra tiền phải nuôi cái người suốt ngày nhậu nhẹt dù chẳng quen biết nhau, chẳng biết mặt, chẳng gọi tên nhau lấy một lần.

Công bằng là mọi người tự tìm thấy vị trí của mình trong tầng lớp, trong nền kinh tế tương thích với anh tài, thành quả cần lao của mình. Lúc đó sẽ có người ở trên cao, có kẻ ở dưới thấp do anh tài, và năng lực, thành tựu lao động khác nhau.

Chứ công bằng không phải là cào bằng, không phải những kẻ chẳng quen biết nhau lại phải chịu trách nhiệm cho sự nghèo hèn, thất học của ai đó ở một nơi xa xăm nào đó.

Hãy tôn trọng quy luật kinh tế sự thăng bằng giữa con mồi và kẻ đi săn, hãy tôn trọng lệ luật thiết lập của hệ sinh thái xã hội loài người.

Nhà bác tôi trước đây sở hữu 2.000m2 đất (thực ra là đất của bà nội tôi, đất của bác tôi đã bán cho người ta để lấy tiền ăn). Và hồ hết những nhà nghèo, trình độ thấp sau khi đến nhà bác tôi, câu họ hay nói nhất là "đất rộng như vậy bán đi mà ăn".

Trong khi đó, các gia đình phong lưu, con của bác gái (bác lớn hơn) tôi ở Nam Định, Hà Nội về chơi luôn nhắc là "phải giữ lấy đất làm sinh kế cho con cháu về sau". Nhưng rốt cục bác tôi lại bán đi 600m2 với lý do là xây nhà thờ ông bà (thực ra là nhà cho bác tôi ở vì bác tôi thờ ông bà), dù đó là đất cả bà nội trước khi chết đã di chúc phần đó cho tôi (nhân lúc tôi đi học đại học).

Giờ tôi coi như mất một nửa phần đất (trước bà tôi di chúc cho tôi 12,5m ngang, giờ chỉ còn 7m ngang (nhưng ngày nay vẫn đang đứng tên trong sổ đỏ của con ruột bác tôi). Dù tôi nhắc đến chuyện chia đất nhưng bác tôi vẫn bảo là phải để phần anh họ (con thứ 2 của bác ấy), còn phần tôi thì bác tôi nhấn mạnh là "ít thôi". Tôi đang thắc mắc là "ít thôi" của bác tôi là bao lăm.

Từ đó tôi nhận ra rằng sự khác biệt trong của người giàu và người nghèo là ở "cái đầu". Với trình độ của người nghèo việc họ làm chỉ là "bán để ăn, để xây nhà...". Người giàu họ nghĩ xa hơn nhiều. cố nhiên với một tầng lớp có luật pháp chúng ta sẽ có cách ngăn chặn cách hình thức trục lợi như đầu cơ.

san sẻ bài viết của bạn cho trang Ý kiến .

Đất rộng như vậy, bán đi để mà ăn - 1

Đừng để tư duy giàu nghèo áp đặt lên giáo dục - 1

0 nhận xét:

Đăng nhận xét