1g hạt tiêu, 6g nước tương, 5g tinh bột, 1g bột nêm vị gà, một ít muối, 10g dầu ăn
Cách làm:
Mực rửa sạch; gốc hành thái lát, gừng thái sợi, ớt thái hạt lựu; nấm cắt bỏ chân rửa sạch, rau cải rửa sạch, rau mùi rửa sạch thái nhỏ. Đun sôi nước trong nồi, cho đậu phụ vào luộc qua rồi vớt ra.
Đun nóng chút dầu ăn trong chảo, cho gừng và gốc hành vào xào thơm sau đó đổ mực vào xào một lúc. Thêm nước tương vào đảo đều rồi đổ lượng nước vừa ăn vào đun sôi, khi nước sôi thì cho đậu phụ vào, thêm chút muối cho vừa ăn.
Đun ở lửa nhỏ thêm 5 phút rồi cho nấm vào đun trong 1 phút, đổ bột nêm vào, hòa tan tinh bột với chút nước chín rồi đổ vào nồi canh. rốt cuộc cho rau cải vào, nấu chín rau, tắt bếp rồi rắc rau mùi thái nhỏ lên là hoàn tất.
Thành phẩm:
Một bát canh mực nấu với đậu phụ và thêm chút nấm, rau xanh ngọt thơm. Chỉ cần nhìn thôi đã bị quyến rũ lắm rồi. Món canh khá thanh nhẹ, ngon miệng giúp bữa cơm gia đình thêm phần hấp dẫn.
Việc lùi cuộc thi cấp nhà nước dành cho học trò trung học do dịch viêm phổi corona khiến 16 người mắc bệnh. Theo Bộ Giáo dục và Đào tạo, nếu tình hình dịch bệnh vẫn diễn biến phức tạp, cuộc thi có thể lùi tiếp đến cuối tháng 3.
Bộ Giáo dục và Đào tạo đề nghị Sở Giáo dục và Đào tạo Đà Nẵng - đơn vị tổ chức, thưa UBND thị thành để có phương án tổ chức cuộc thi, đảm bảo an toàn cho các đại biểu, cán bộ, nghiêm phụ và học trò dự.
Thứ trưởng Giáo dục và Đào tạo Nguyễn Văn Phúc trao bằng khen cho các dự án đạt giải nhất năm 2019. Ảnh:
Dương Tâm
Cuộc thi Khoa học kỹ thuật cấp nhà nước dành cho học sinh trung học được tổ chức hàng năm nhằm phát triển phong trào, khuyến khích học sinh nghiên cứu khoa học, sáng tạo kỹ thuật, công nghệ và vận dụng các kiến thức đã học vào giải quyết những vấn đề thực tại cuộc sống.
Hiện 67 đơn vị đăng ký dự cuộc thi năm nay, trong đó 62 đơn vị đến từ Sở Giáo dục và Đào tạo các đô thị, 5 đơn vị trường học trực thuộc Đại học quốc gia Hà Nội, Đại học Sư phạm TP HCM và Trường THPT Vùng cao Việt Bắc.
Năm ngoái, cuộc thi Khoa học kỹ thuật cấp quốc gia lần thứ 7 được tổ chức tại Hà Nội (dành cho học trò các đơn vị từ Thừa Thiên Huế trở ra) và TP HCM (khu vực phía nam). Ban tổ chức trao giải nhất cho 15 dự án ở phía Bắc và 13 dự án ở phía Nam.
Một số dự án được đưa đi dự thi quốc tế. học trò Vũ Hoàng Long (trường THPT số 1 thị thành Lào Cai) đạt giải ba cuộc thi Khoa học kỹ thuật quốc tế Intel ISEF tại Mỹ với dự án "Robot tương trợ bón thức ăn cho bệnh nhân Parkinson sử dụng công nghệ xử lý ảnh".
chẳng thể ra ngoài, người nhà có dịp nói chuyện với nhau nhiều hơn, nhưng những trận cãi vã cũng không ít, đặc biệt là những nhà chật chội. Dù sao, người già trẻ nhỏ, chưa từng có đợt ngày nào họ cũng dính nhau như sam thế này... Bất luận thế nào, cũng phải bền chí ở trong nhà đủ 14 ngày. Có bác sĩ dặn dò: Chỉ cần trong nhà có gạo, ăn cơm trắng cũng được, không nên ra ngoài. Ừ thì, nghe lời thầy thuốc.
Ngày 2/2
bữa nay mùng chín, chúng tôi đã chịu đựng bao nhiêu ngày rồi? Tôi cũng lười tính. hôm nay thứ mấy? Khó mà nói ngay được. Ai còn nhớ bữa nay là thứ mấy.
Thời tiết Vũ Hán bắt đầu u ám, buổi chiều, trời mưa. Những bệnh nhân đang lê la ngoài kia sẽ càng đáng thương. Đường phố Vũ Hán, người ít đèn sáng, mọi thứ vẫn có trật tự. Về căn bản, nhu yếu phẩm hàng ngày không thiếu. Chỉ cần gia đình không ai mắc bệnh, cả nhà sẽ yên ổn chứ không phải địa ngục như người ngoài hình dung. Nhưng nếu gia đình có người bị bệnh, mọi thứ sẽ hỗn loạn.
Điều làm tôi đau lòng nhất hôm nay là khi xem video cô con gái gào khóc sau xe chở thi thể của mẹ. Mẹ cô ấy chết, cô ấy chẳng thể đưa tang.
Buổi chiều, nói chuyện với một phóng viên, cậu ấy nói bất lực. Mọi người chỉ nhìn thấy những con số nhưng đằng sau các con số đó là gì? Những người trẻ đang sang trọng giai đoạn không dễ dàng. Họ phải đối diện sự thực tàn khốc: sự xâu xé, chết chóc và cả những chỉ thị của cấp trên.
Ngày 12/2
Phong thành ngày thứ 21. Tôi có chút hốt hoảng, chúng tôi đã bị phong tỏa lâu đến thế?
Mỗi tiểu khu đều căn cứ tình hình khu vực, cho phép mỗi hộ cách ba đến năm ngày được một người ra ngoài mua sắm. Anh cả tôi bảo, ở khu của anh ấy chỉ mở một lối đi. Mỗi hộ cách ba ngày được một người ra ngoài. Người anh thứ của tôi bảo khu anh ấy có người chuyên ra ngoài mua đồ cho các hộ. Mỗi nhà ghi vật cần dùng, anh ấy sẽ mua rồi vận tải đến từng nhà. Anh bảo: "Kiên nhẫn chịu đựng, mong cuối tháng 2 tình hình khá hơn".
Ở Vũ Hán, hầu như ai cũng bị thương tổn tâm lý, bất luận là người khỏe mạnh, ở trong nhà hơn 20 ngày (kể cả trẻ nhỏ) hay những bệnh nhân đang bôn ba ngoài kia. Cả những người chỉ có thể đem người nhà bằng ánh mắt, khi thi thể người thân đặt trong túi đựng xác chết, được xe chở đến nơi hỏa táng. Hay những y tá bất lực nhìn bệnh nhân này tới bệnh nhân khác trút hơi thở rốt cục. Vết thương đó, có thể còn rỉ máu trong thời kì dài. Dịch bệnh qua đi, có lẽ cần số lượng lớn thầy thuốc tâm lý tới Vũ Hán. Người ta cần trút bỏ, cần khóc to, cần san sẻ, cần an ủi. Nỗi đau của người Vũ Hán, không phải chỉ cần hô khẩu hiệu là có thể chữa lành.
Nhà văn viết nhật ký 'Vũ Hán những ngày phong thành'
Phương Phương san sớt bài hát khích lệ Vũ Hán. Video:
Weibo.
Ngày 13/2
Tin tức bữa nay làm tôi đau lòng: Họa sĩ Lưu Thọ Tường tốn lúc sáng sớm. Vốn biết anh ấy nhiễm virus corona nhưng tôi chưa từng nghĩ anh ấy Không thể qua được kiếp này.
Tim tôi tan tành khi một người bạn là thầy thuốc gửi cho bức ảnh. Trong ảnh, những chiếc điện thoại vứt đầy nhà tang lễ. Chủ nhân của chúng đều đã thành tro.
Ngày 14/2
Sáng nay mở
Weixin
, thấy một người bạn là doanh nhân của tôi bận bịu với công tác quyên tiền, vật chất. Mấy hiện tại, cô ấy dồn tâm sức cho việc này, được nhiều doanh nhân ủng hộ. Tôi chưa bao giờ thấy cô ấy tiều tụy như thế.
Hiện dịch bệnh là đại sự, những bệnh nhân khác đều cần nhượng bộ. Nhưng, tình hình kéo dài, một số bệnh nhân nhượng bộ tức là đi vào tử lộ. Số lượng bệnh nhân viêm phổi cấp quá lớn, nhiều bệnh viện phải dành giường cho họ, dẫn đến người mắc bệnh khác không còn chỗ để thăm khám, chữa trị. Mấy bữa nay tôi nghe chuyện một bệnh nhân chạy thận nhảy lầu. Hôm qua nhìn thấy một bệnh nhân ung thư đang khóc.
Ngày 16/2
Tôi học tập, sinh sống ở Vũ Hán, bạn bè, hàng xóm của tôi ở đây. Các bài viết của tôi đều công khai, nếu tôi thêu dệt, họ không biết ư? Gia đình đạo diễn Thường Khải của xưởng phim Hồ Bắc, hết người này đến người khác
. Những lời của ông
, thê lương và bi thảm, khiến người ta đau xé ruột. Chẳng lẽ đó cũng là những tin cẩn bịa đặt?
Vũ Hán đang trong tai họa. Tai họa là gì? Không phải là bắt bạn đeo khẩu trang, bắt bạn không được ra ngoài hoặc bắt bạn ra ngoài phải có giấy thông hành. Tai họa là quyển giấy chứng tử ở bệnh viện, trước đây vài tháng hết một quyển còn hiện vài hôm là hết một quyển. Tai họa là cái xe chở thi hài tới nơi hỏa táng, trước đây một xe chỉ chở một thi hài, và có hòm. Còn hiện là đưa xác vào chiếc bao, một xe chở mấy thi hài. Tai họa là không phải cả nhà chỉ một người chết, mà là chết vơ chỉ trong vài ngày hoặc nửa tháng. Tai họa là bạn mang cơ thể đau đớn vì bệnh tật gõ cửa các bệnh viện trong trời mưa giá lạnh, mong có một chiếc giường bệnh để nằm xuống, nhưng chẳng nơi nào tiếp nhận. Tai họa là khi bạn ở nhà chờ thông tin của bệnh viện nhưng khi thông báo đến, bạn đã ngừng thở.
Tai họa là người bệnh nặng vào viện, nếu chết, lúc vào viện chính là lúc vĩnh biệt người nhà, chẳng bao giờ có nhịp gặp lại. Bạn nghĩ rằng người chết còn được thân nhân đeo ở nhà tang lễ? Người chết còn được hưởng oai nghiêm? Không còn. Chết là chết, ngay tức thì được mang đi hỏa thiêu. giai đoạn đầu của dịch bệnh, thiếu người, thiếu giường, nhân viên y tế không được bảo hộ đầy đủ dẫn đến lây bệnh diện rộng. nhân viên hỏa táng không đủ, xe chở thi hài không đủ. xác có virus, buộc sớm hỏa thiêu. Các bạn biết điều đó không? Không phải người ta không tận tụy với công việc mà là tai họa ập đến, họ đã dốc vô cùng thậm chí làm việc quá giới hạn... Trong tai họa, không có phút nào êm ả. Chỉ có người nhắm mắt không cam tâm, chỉ có người thân ruột đau như cắt...
Sự hỗn loạn của thời kỳ đầu đã đỡ. Theo tôi biết, đã có những mỏng nhằm quan hoài hơn, nhân bản hơn với người chết vì viêm phổi lẫn thân nhân của họ. Trong đó có việc gìn giữ di vật của người chết, đặc biệt là điện thoại di động. Các vắng kiến nghị thu gom điện thoại, sau đó sát khuẩn. Giới chức sẽ căn cứ thông báo trên điện thoại để tìm cách liên can thân nhân người chết.
Thế giới này, điều làm tôi còn nuôi hy vọng, chính là nhờ những người lương thiện, sáng suốt đang vậy, bận rộn mỗi ngày.
Nhật ký của nhà văn Phương Phương đăng trên chuyên trang blog của trang tin tài chính
Caixin
, vấn nhiều bình luận của khán giả. Theo hãng thông tấn
CNA
, nhật ký này mở cánh cửa để người ngoài tìm hiểu cuộc sống ở Vũ Hán.
Nhà văn Phương Phương 65 tuổi, tên thật Uông Phương. Bà sinh ở Nam Kinh, theo bác mẹ tới Vũ Hán, Trung Quốc sống từ năm hai tuổi. Năm 1978, bà học khoa Văn Đại học Vũ Hán, trở thành phóng viên, biên tập viên ở Đài truyền hình Hồ Bắc sau khi tốt nghiệp. Phương Phương còn từng làm tổng biên tập tạp chí
Contemporary Celebrities
(Kim Nhật Danh Lưu). Bà sáng tác tiểu thuyết, tản văn từ cuối thập niên 1980. Năm 2012, tiểu thuyết
Vạn kiếm xuyên tâm
của bà được chuyển thể thành phim điện ảnh cùng tên, kể về thế cuộc một người nữ giới Vũ Hán. Phương Phương là nguyên chủ toạ Hội nhà văn tỉnh Hồ Bắc, hiện là ủy viên Hội nhà văn Trung Quốc.
Toàn thế giới hiện ghi nhận hơn 73.300 ca nhiễm nCoV và
vì dịch bệnh này, trong đó có 5 người ngoài Trung Quốc đại lục. Dịch xuất hiện ở Trung Quốc từ cuối năm 2019, trong đó Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc là tâm dịch.
Sáng 18/2, Ban chỉ huy tạm bợ gian dịch corona của tỉnh Lào Cai đã trao giấy công nhận cho 79 công dân hoàn thành cách ly 14 ngày. Giấy xác nhận có chữ ký của đại diện trọng tâm cách ly và bác sĩ theo dõi.
Đại diện trọng tâm cách ly trao giấy xác nhận cho công dân cách ly đủ 14 ngày, sức khoẻ thường ngày. Ảnh:
Thái Mạc.
Đại tá Nguyễn Văn Đô, Phó tham mưu trưởng Bộ chỉ huy quân sự tỉnh cho biết, giấy công nhận có tính pháp lý để công dân vắng với địa phương hoặc nơi làm việc đã thực hành cách ly theo quy định và sức khoẻ thông thường; tầng lớp không nên kỳ thị hoặc xa lánh. Công dân sau đó làm thủ tục rời trung tâm cách ly nằm trong Trường quân sự tỉnh, được đưa ra bến xe để về địa phương.
Đây là đợt công dân thứ ba được làm thủ tục. Lào Cai thu nhận 534 công dân Việt Nam trở về từ Trung Quốc. Hơn một nửa là người địa phương, còn lại ở các tỉnh, thành khác. Trong ba ngày qua, Trường quân sự tỉnh Lào Cai đã làm thủ tục cho 163 công dân đủ điều kiện sức khoẻ về nhà. Hiện còn 371 người tiếp theo dõi.
Công dân được xe của BCH quân sự tỉnh Lào Cai đưa ra bến trọng điểm để về địa phương thuần khiết 18/2. Ảnh:
Thái Mạc.
Cùng ngày tại Lạng Sơn
, trung tâm cách ly tại Trung đoàn 123 cũng làm thủ tục, cấp giấy xác nhận y tế cho 82 người đủ điều kiện.
Trong hai ngày, tổng cộng 206 công dân đã được về nhà, sức khoẻ bình thường. "Công dân được thẩm tra y tế trước khi rời đi. Những người gặp khó khăn ở tỉnh xa sẽ có hỗ trợ tiền tàu xe, ăn uống dọc đường, với mức từ 200.000 đến 680.000 đồng", thượng tá Nguyễn Văn Quyền, Trung trưởng đoàn Trung đoàn 123 cho biết.
Lạng Sơn là địa phương kết nạp cách ly công dân trở về từ Trung Quốc lớn nhất trong bảy tỉnh biên cương, với hơn 1.000 người. Công dân được cách ly ở hai cơ sở của Trung đoàn 123 và Trường quân sự tỉnh Lạng Sơn.
Theo quy định của Chính phủ từ 3/2, công dân Việt Nam trở về từ Trung Quốc qua cửa khẩu biên thuỳ phải thực hiện cách ly trong 14 ngày, ngay tại địa phương nhập cảnh. Người dân vào khu cách ly được theo dõi y tế, đảm bảo ăn ở và vật dụng hàng ngày.
Đến 21h ngày 19/2, cơ quan chức năng quận Tân Phú (TP. HCM) đã đưa tử thi người đàn ông tên Thiện (40 tuổi) về nhà xác để khám nghiệm.
Thông tin ban sơ, vụ việc xảy ra lúc 19h30 cùng ngày tại khu vực chợ Hiệp Tân, phường Hiệp Tân, quận Tân Phú.
Thời điểm này nhiều người dân trong chợ thấy người hai vợ chồng ông Thiện và bà Lệ (36 tuổi, vợ ông Thiện) cãi nhau dữ dội. Khoảng 30 phút sau, người dân nghe tiếng hò hét nên chạy ra ra thì thấy ông Thiện nằm gục trên vũng máu, định đưa đi cấp cứu nhưng không kịp.
Hiện trường vụ án mạng
Người dân tụ họp theo dõi vụ việc
Tại hiện trường, người thân ôm thi thể nạn nhân gào khóc thảm thiết. Theo nhân chứng kể lại, giữa hai vợ chồng ông Thiện trong lúc cãi nhau, người vợ đã cầm dao đâm ông chồng mình tử vong tại chỗ.
Được biết, cả hai vợ chồng thẳng cãi nhau trong cuộc sống về chuyện làm ăn buôn bán gặp khó khăn. Cả hai vợ chồng có 3 người con gái và buôn bán tạp hoá ở chợ Hiệp Tân hơn 10 năm nay.