Tôi cũng từng trải qua tuổi 30, cũng từng . Tôi xin nghỉ phép ba ngày ở nhà tập kết nghĩ suy vì sao tôi cảm thấy chán nản. rốt cục tôi phát hiện ra rằng, công việc mà tôi đang làm đã không còn đủ thách thức, không đủ gây áp lực cho tôi nữa.
Lúc đó, tôi đã làm thuê việc ấy suốt tám năm. Quan hệ của tôi với cấp trên khá tốt. Tôi gọi điện xin phép gặp mặt nói chuyện với sếp ở nhà riêng của sếp. Sếp đồng ý. Sau khi nghe tôi trình diễn.#, sếp mở to mắt nhìn tôi chăm chăm rồi cười phá lên: "Tôi hiểu ý cậu, cậu muốn lên lương lên chức, đúng không?". Tôi trả lời :"Em chỉ muốn nhận công việc có tính thách thức hơn thôi". Sếp nói: "Làm viên chức làm sao có áp lực được, làm sếp mới có áp lực chứ".
Sếp tôi giải thích: "Mọi nhân viên đều phải có tư tưởng lên sếp, bằng không, nhân viên ấy là nhân viên thất bại. Ghế sếp chỉ có một, nhân viên nào cũng có tư tưởng đó thì chỗ đâu mà ngồi? Vấn đề là cậu có dám hay không mà thôi và dám vào lúc nào, trước hay sau người ta". Tôi thắc mắc: "Ý của anh là sao ạ?". Sếp nói: "Cậu về rà lại mọi thao tác trong công việc của cậu xem có thao tác nào có thể rút ngắn thời kì hơn nữa được không, thao tác nào rườm rà không cần thiết thì bỏ đi hoặc đơn giản hóa thao tác đó rồi nhập vào thao tác khác. Khi quờ công việc của cậu đã rút ngắn thời gian thực hiện đáng kể thì "cuộc chiến" giữa cậu và các đồng nghiệp khác sẽ bắt đầu".
Tôi hỏi lại: "Cuộc chiến" là sao ạ?". Sếp nói: "Cậu tăng tốc độ làm việc thì người khác ở khâu khác, thậm chí phòng ban khác, bộ phận khác cũng phải tăng tốc độ ứng mới kịp với tốc độ làm việc của cậu.
Công ty có rất nhiều nhân viên thất bại, làm việc theo lối mòn, thiếu sáng tạo lâu dần trở nên "sáng cắp ô đi chiều cắp ô về". Những người này sẽ phản ứng quyết liệt với cậu vì cậu đã làm cho họ phải đi chệch khỏi lối mòn quen thuộc. Ban Giám Đốc đã sớm nhìn thấy tình trạng này nhưng chưa tìm được khâu nào để đột phá, không cẩn thận sẽ dẫn đến phản tác dụng, "bứt dây động rừng".
Cậu chính là nơi mà chúng tôi cần đột phá. Cậu không phải là người độc nhất vô nhị, không phải là người trước nhất và cũng không phải là người rốt cục. Tuy nhiên, cậu vẫn là người độc nhất ở bộ phận kinh doanh cho đến thời điểm này. Chỉ cần vài người như cậu thôi (ở các bộ phận khác), kế hoạch thay đổi nhân sự của chúng tôi sẽ bắt đầu tiến hành. Nếu cậu dám làm thì chúng tôi sẽ âm thầm đứng sau hỗ trợ cậu. Sau khi cải tiến công việc xong thì nộp ít lên cho tôi và chuẩn bị tinh thần chống phản biện đi".
Sau cuộc chuyện trò với sếp, tôi quyết định "dấn thân". Khỏi phải nói, áp lực từ các đồng nghiệp khác lớn đến mức tôi muốn bỏ việc tìm việc làm ở nơi khác. Tuy nhiên, nhìn vào ánh mắt đầy hy vọng của các cấp trên, tôi quyết định "chơi đến cùng". Cấp trên tuy không trực tiếp can thiệp nhưng vẫn âm thầm tương trợ bằng cách đồng ý với các đề xuất của tôi.
rút cuộc, "giờ G" cũng đến – hội nghị khách hàng. Các nhân viên trung tầng như chúng tôi được yêu cầu tham dự hội nghị khách hàng để tiếp thu ý kiến của họ. Tại đây, nhiều khách hàng lên tiếng khen công ty ở điểm này điểm nọ - là những điểm mà tôi đề xuất thực hành – song song đề nghị công ty phát huy hơn nữa. Họ cũng chỉ trích vào những nhược điểm khác của công ty – cũng là công việc của mấy người "sống mòn".
Sau hội nghị khách hàng, Ban Giám đốc tiến hành đổi mới nhân sự hàng loạt, ứng dụng tiêu chuẩn chất lượng ISO 9002 (thời điểm năm 2000). Và tôi, đương nhiên được bổ nhiệm làm trưởng bộ phận kinh doanh. Ở chức phận mới, tôi phải chịu áp lực công việc lớn hơn rất nhiều so với khi còn làm nhân viên nghiệp vụ. Cũng may, đã trải qua kinh nghiệm "chinh chiến" với các đồng nghiệp "sống mòn", tôi biết cách phải làm thế nào.
Tôi kiểm tra lại mọi công việc của bộ phận kinh dinh, cải tiến hiệu suất làm việc. Sau đó, tôi gọi từng nhân viên nghiệp vụ lên phổ thông nguyên tắc làm việc mới, ai chấp nhận thì thu nạp công việc, ai không chấp nhận thì tôi sẽ trả họ lại cho phòng tổ chức nhân sự (chức phận này của tôi không có quyền sa thải ai) và đề xuất với phòng nhân sự tuyển nhân viên mới theo đề nghị của tôi. Trong khi chờ tuyển người mới, tôi gánh tất công việc của những người không bằng lòng nguyên tắc mới.
Đây cũng là giai đoạn khó khăn nhất, sức ép nhất trong thế cục của tôi. Tôi đã vượt qua được và cảm thấy chừng độ trưởng thành, kinh nghiệm làm việc của tôi tăng lên rất nhiều. Tôi thử nộp CV cho bốn công ty khác nhau. Đáng sửng sốt là họ bằng lòng tôi vào làm với mức lương bằng hoặc cao hơn. Tôi không nhảy việc vì tôi lo sếp ở công ty mới chưa chắc đã bằng với sếp ở công ty cũ.
Sau 15 năm làm việc, sếp trực tiếp của tôi về hưu và tôi được bổ dụng thay vào vị trí của ông. Làm việc gì cũng vậy, khi đã quen với công việc thì tính sức ép sẽ giảm đi và bạn sẽ cảm thấy chán. Để gia tăng áp lực công việc, tôi đem những khoản tiện tặn mà tôi có đầu tư vào các "dự án" sinh lợi ngoài công ty. Có thành công, có thất bại nhưng thu nhập vẫn tăng vọt, cao hơn lương rất nhiều. Ầy, dù tôi cụ đến đâu cũng không theo kịp bà xã "nữ thương gia".
Tóm lại, người ta phải có sức ép nào đó thì cuộc đời mới "đáng sống" chứ còn không có sức ép gì thì chẳng hóa ra "sống mòn". giờ thì tôi đã hiểu tại sao các tỷ phú, các đại gia nhiều tiền lắm của đến thế mà vẫn làm việc đến chết vị ở cấp độ này, họ làm việc đã không phải chỉ để kiếm tiền. Ví như Bầu Đức, Bầu Hiển, mong ước của họ chả phải là làm cho Việt Nam có nền bóng đá tốt hơn ? Không tiền thì ước mơ ấy thực hiện kiểu gì?
Chia sẻ bài viết của bạn cho trang ý kiến .
Lâm
0 nhận xét:
Đăng nhận xét